Ôi, những buổi tối một mình thế này, khi thành phố ngoài kia nhộn nhịp mà lòng mình thì trống rỗng, tôi hay chọn cách “tự hành hạ” bằng một bộ phim tình cảm cũ. Không phải vì thích buồn, mà vì đôi khi, nỗi buồn ấy lại giống như một người bạn cũ, ngồi bên cạnh thì thầm những điều ta hay né tránh. Hồi tháng 10 vừa rồi, sau một ngày dài cãi vã với chính bản thân về những gì đã mất, tôi cuộn chăn lại, bật Atonement lên trong căn phòng tối om. Không có ai bên cạnh để lau nước mắt, không có tiếng cười khúc khích để cắt ngang, chỉ có tiếng nhạc dồn dập và hình ảnh Keira Knightley chạy trên bãi biển đầy sương mù. Xem một mình, nỗi đau của Cecilia và Robbie nhân lên gấp bội, khiến tôi nhớ về những lời chưa nói, những cơ hội vuột mất. Bạn biết không, có những bộ phim tình cảm hay đến mức, xem đôi thì lãng mạn, nhưng một mình thì như dao cứa vào tim. Hôm nay, tôi muốn chia sẻ vài bộ phim như thế – những câu chuyện khiến ta buồn man mác, nhưng cũng đẹp đến nao lòng. Không phải để bạn tránh né đâu, mà để cùng nhau ôm ấp nỗi buồn ấy một chút. Bạn có bộ phim nào từng làm bạn khóc thầm trong đêm không?
Hãy bắt đầu từ Atonement (2007), bộ phim dựa trên tiểu thuyết của Ian McEwan khiến tôi không ngủ được suốt đêm sau khi xem. James McAvoy và Keira Knightley là Robbie và Cecilia – cặp tình nhân bị chia cắt bởi một lời nói dối trẻ con của em gái Cecilia, Briony (Romola Garai và Saoirse Ronan). Cảnh họ gặp nhau lần cuối ở ga tàu Dunkirk, giữa bom đạn chiến tranh, làm tôi nức nở vì sự bất lực: tình yêu đẹp đẽ thế mà chỉ tồn tại trong ký ức và những trang sách. Xem một mình, tôi cứ tưởng tượng nếu là mình, liệu có tha thứ cho sai lầm ấy không? Bạn ơi, phim này buồn kiểu Anh quốc cổ điển, với những khu vườn xanh mướt và trang phục lộng lẫy, nhưng dư vị là nỗi tiếc nuối kéo dài – khiến ta muốn gọi cho ai đó, chỉ để nghe giọng nói quen thuộc.
Chuyển sang một nỗi buồn hiện đại hơn, Revolutionary Road (2008) với Leonardo DiCaprio và Kate Winslet – cặp đôi từng làm tan chảy trái tim bao người trong Titanic, giờ quay lại với một câu chuyện tan vỡ. Frank và April Wheeler sống ở ngoại ô Mỹ những năm 1950, mơ về Paris nhưng bị kẹt trong vòng lặp hôn nhân nhàm chán và những tham vọng bị bóp méo. Tôi xem bộ này vào một buổi chiều mưa, một mình trong quán cà phê nhỏ, và cảnh April (Kate) kể về giấc mơ bị dập tắt làm tôi phải dừng lại, nhìn ra cửa sổ để thở. Nó buồn không phải vì bi kịch lớn lao, mà vì sự thật phũ phàng: tình yêu có thể bắt đầu rực rỡ, nhưng đời thường lại bào mòn nó từng chút một. Bạn có bao giờ tự hỏi, liệu mình có dám bỏ hết để theo đuổi giấc mơ cùng người ấy? Phim này như một lời cảnh tỉnh, xem một mình càng thấy cô đơn nhân đôi, vì nó phản chiếu những cuộc cãi vã nhỏ nhặt ta từng có.

Nói đến tình yêu đối mặt với bệnh tật, Five Feet Apart (2019) là bộ phim khiến tôi khóc đến mức phải tắt đèn phòng vì sợ hàng xóm nghe thấy. Haley Lu Richardson và Cole Sprouse đóng Stella và Will – hai thiếu niên xơ nang phải giữ khoảng cách 6 feet để tránh lây nhiễm, nhưng trái tim thì cứ muốn xích lại gần. Cảnh họ “hẹn hò” qua cửa kính bệnh viện, vẽ bản đồ sao trên trần nhà, làm tôi nhớ về những lần cách ly vì đại dịch, khi chỉ có màn hình điện thoại thay thế cho vòng tay. Xem một mình, nỗi buồn ấy nặng nề hơn, như một lời nhắc nhở rằng đôi khi, yêu nhau là phải học cách buông tay sớm. Bạn nghĩ sao nếu tình yêu bị đo bằng khoảng cách vật lý? Với màu sắc tươi sáng của bệnh viện nhưng nội tâm u ám, phim này dành cho những ai đang vật lộn với sự cô lập – xem xong, tôi chỉ muốn ôm gối và mơ về một cái chạm tay.
Nếu bạn thích sự hoài niệm kiểu Hollywood cổ điển, The Vow (2012) sẽ khiến bạn buồn theo cách ngọt ngào xen lẫn đau đớn. Channing Tatum và Rachel McAdams là Leo và Paige – cặp vợ chồng trẻ, nhưng tai nạn xe khiến Paige mất trí nhớ, quên hết tình yêu của họ. Tôi xem phim này sau một chuyến đi một mình, nằm trên giường khách sạn, và cảnh Leo cố gắng “tái chinh phục” Paige làm tôi khóc vì sự kiên trì vô vọng ấy. Nó dựa trên chuyện thật, nên rất đời: những buổi hẹn hò vụng về, những kỷ niệm chỉ một bên nhớ. Bạn có tưởng tượng được không, nếu người ấy nhìn bạn như người lạ? Xem một mình, phim càng buồn vì nó khơi dậy nỗi sợ mất mát – không phải cái chết, mà là sự quên lãng. Với Chicago tuyết rơi làm nền, đây là bộ phim tình cảm hay để “tự thương hại” một chút.
Đừng bỏ qua Dear John (2010), bộ phim dựa trên sách Nicholas Sparks khiến tôi nhớ mãi những bức thư tay. Channing Tatum lại là John – lính Mỹ yêu Savannah (Amanda Seyfried) trong kỳ nghỉ xuân, rồi chiến tranh và bệnh tật chia cắt họ qua những lá thư đầy hy vọng rồi tuyệt vọng. Lần đầu xem, tôi đang xa nhà, một mình trong ký túc xám xịt, và cảnh John đọc thư cuối cùng làm tôi gấp laptop lại, chỉ để ngồi im suy nghĩ về những lời chưa viết. Buồn kiểu quân nhân, với biển Carolina xanh ngắt nhưng lòng người đầy sóng gió. Bạn ơi, nếu tình yêu là những dòng chữ mờ nhạt theo thời gian, bạn có giữ chúng lại không? Phim này nhẹ nhàng nhưng thấm thía, xem một mình càng thấy nỗi cô đơn của khoảng cách.
Một bộ phim sử thi khác, The English Patient (1996) với Ralph Fiennes và Juliette Binoche – câu chuyện tình yêu giữa sa mạc Sahara thời Thế chiến II, đầy bí mật và vết thương. Tôi xem ở rạp cũ một mình, và cảnh Almásy (Ralph) kể về Katharine qua những cuốn sổ tay làm tôi lặng người, vì nó đẹp đến mức bi thảm. Dư vị buồn lan tỏa như cát bụi: tình yêu không thuộc về ai, chỉ là những mảnh ghép vụn vỡ. Bạn có bao giờ cảm thấy một mối tình cũ như một cuốn sách bị đốt? Với Oscar dồn dập và hình ảnh mê hoặc, phim này khiến xem một mình như lạc vào hoang mạc cảm xúc.
Và nếu bạn muốn chút cổ điển Nga, Doctor Zhivago (1965) là lựa chọn không thể thiếu. Omar Sharif và Julie Christie là Yuri và Lara – tình yêu nở giữa cách mạng Bolshevik, với tuyết rơi và những bản nhạc balalaika. Tôi xem phiên bản dài trên TV muộn, một mình bên ly trà nguội, và cảnh họ gặp lại ở bệnh viện làm tôi khóc vì sự mong manh của hạnh phúc. Buồn kiểu sử thi, với Siberia rộng lớn nuốt chửng mọi thứ. Bạn nghĩ sao nếu tình yêu bị lịch sử cướp mất? Phim này kinh điển, xem một mình càng thấy nỗi cô đơn của nhân vật.
Cuối cùng, Brief Encounter (1945) – bộ phim Anh ngắn gọn nhưng ám ảnh, với Celia Johnson và Trevor Howard là Laura và Alec, hai người lạ gặp ở ga tàu, yêu nhau qua những buổi trà chiều vụng về. Xem một mình, cảnh Laura kể lại cho chồng nghe làm tôi nghẹn ngào, vì nó chân thực đến mức đau: tình yêu chỉ là khoảnh khắc, rồi trở về với đời thường. Bạn có dám theo đuổi một tình yêu “ngắn ngủi” không? Với đen trắng đơn sơ, phim này buồn tinh tế, khiến ta ôm ấp nỗi tiếc nuối.
Viết đến đây, tôi chợt thấy mắt mình cay cay, nhưng cũng nhẹ lòng hơn – những bộ phim tình cảm hay này, xem một mình buồn thật, nhưng chúng cũng nhắc ta rằng, buồn là phần của yêu thương. Chúng tôi cô đơn, nhưng không cô độc trong nỗi buồn ấy. Bạn thì sao, bộ phim nào trong đây từng khiến bạn khóc một mình? Hay có tựa phim buồn “ruột” nào khác muốn chia sẻ? Comment bên dưới nhé, biết đâu tối nay chúng ta cùng “khóc chung” qua màn hình. Cuộc sống đã đủ bộn bề, đôi khi một bộ phim là cách để ta thở, và nhớ rằng, mai trời lại sáng.sextop1
